Tuy nhiên, Malcolm Weatherby Covingtion đã không chết. Mà còn hơn thế nữa: thần chết đã chê bai thầy. Thầy đã sống lại, như là được tái sinh trên trái đất.

Thầy nữ khoa văn thích địt nhau – Chap 3. Thầy nằm đó bất động chừng năm phút mà dường như vô tận, chợt tĩnh dậy khi cảm nhận một cái gì đó chậm rãi trơn ướt, dài ngoàn, hình ống nửa cứng nửa mềm từ từ rút ra khỏi bụng dưới thầy, từ trong một cái lỗ mới lạ ghê gớm đã hoen ướt… giữa hai đùi thầy, theo sau là một loạt tia phún trào ra trắng đục của tinh dịch tươm theo đường rãnh chạy dần xuống hậu môn của thầy và nhỏ xuống giường đọng lại thành vũng.

Lúc đầu thầy tưởng rằng dương vật thầy quá tê cóng không phân biệt đâu là đâu, nhưng cảm giác hụt hẫng trống trải ở giữa háng dường như khơi động sự tò mò của thầy. Vì sự trống trải đó mà thầy ngốc đầu lên nhìn người đó, nhưng thật kinh ngạc để thấy trước mắt mình là một người giống hệt thầy như anh em sanh đôi. Người đó đang trần truồng, đầy lông và là đàn ông vừa mới thỏa mãn chuyện tình dục, thỏa mãn cho thầy, cho vị giáo sư Covingtion, bây giờ đang nằm ngủa lưng trên giường, dang cặp đùi trắng ngần của đàn bà rộng tênh hênh. Thực vậy: cặp đùi trắng nõn nà của thầy đã công án rằng thầy Covingtion đã biến thành một người đàn bà.
Và nếu người kia đã biến thành thầy, thì thầy cũng đã biến thế thành Deborah van Arsdale, ngay cả hai nút ruồi ở bên vú trái cũng chuyển qua ngay đúng chỗ không khác biệt gì.

Thầy Conviton nâng cái đầu xinh đẹp của thầy lên và ngay liền đó cảm nhận một suối tóc óng ả màu vàng mật chảy dài qua đôi vai gầy gầy của thầy. Nhìn xuống dưới, thầy phát hiện ra hai bầu vú đã phình to ra với hai núm vẫn còn cương cứng bao quanh bởi đôi quầng vú chu vi 2 cm màu đỏ hồng. Thầy vội vã bật dậy theo bản năng cùi chõ chóng đất – để tìm kiếm cái gì ở bên dưới.

Chỉ sớm sau khi thầy bật dậy và nhìn xuống, thầy thét to bằng giọng nữ khi đã thấy cái gì ở đó (và cái gì không còn đó): một cái nai bụng vun vun trơn mịn bóng nhẵn nằm giữa hai hông no tròn, chạy dài xuống đó là… một cái gò mu u lên lưa thưa những hàng lông mướt rượt màu vàng mật. Vì lông lưa thưa nên thầy có thể thấy được hai miếng thịt hồng hồng tách rời thành khoảng hổng giữa hai đùi của ông mà vừa rồi người đó, từ nơi này, vừa rút ra cái dương vật to lớn màu nâu sậm do lúc nảy ma sát vào âm hộ quá nhiều.

Quá kinh ngạc với những gì trước mắt, thầy vói tay xuống để chắc rằng cặp mắt thầy không hoa và… Trời ơi! Những ngón tay của thầy chạm vào vùng thung lũng hoen ướt mà thầy quá quen thuộc khi sờ mó đàn bà nhưng không ai xa lạ hơn là của chính thầy, rành rành ra với cái cảm giác đụng chạm bằng những đầu ngón tay. Thật không nghi ngờ gì là thầy đang mò vào âm hộ… của thầy!!!

Thầy nữ khoa văn thích địt nhau – Chap 3. Không! Không thể nào! Đây chỉ là ảo ảnh mà thôi: thầy không thể nào có cơ quan sinh dục của đàn bà được… Không! Thầy làm sao mà có! Đầu óc thầy lẫn quẫn chỉ mấy lời mơ hồ đó nhưng bàn tay thì va chạm thực tế: thầy cố tình đẩy xa bàn tay ra khỏi đó như lỡ chạm vào lò nóng. Rồi thầy hít hơi thật sâu để thét to thêm lần nữa, nhưng người đó với hình dáng khuôn mặt của thầy nhanh nhẹn dùng bàn tay đàn ông bóp chặt vào miệng thầy. Thầy liền bị khắc chế, cố tình chống chọi nhưng chỉ còn thấy nửa sức mạnh thôi.

“À, hân hạnh trở lại, thầy!, ” người đó nói bằng giọng của thầy trầm ấm truyền cảm, “Tại sao thầy phải la? Thầy không phải thích ngắm thứ đó sao? Có lẽ thầy không nghĩ đó là thật? Đây, xem nè, tại sao thầy không sờ thử nó lần nữa, ” và thầy ta dùng sức kéo bàn tay búp măng nhỏ nhắn của thầy xuống và ấn nó mạnh vào bộ phận sinh dục mới của thầy, đẩy mấy ngón tay vào trong. Người đó cong cớn giễu cợt: “Nói cho thầy biết đi: Có phải như thật hay không? Cái l… thật đó!” người đó hỏi, và buông tay của thầy ra, và bàn tay thầy cũng còn để nguyên trong vị trí.

Không thể phát ra nửa lời, đôi mắt thầy Covington trợn trắng, như chỉ cặp mắt của con ngựa cái non sợ sệt khi nó bị sắp đặt chuyện gieo giống lần đầu tiên và khi thấy con ngựa đực giống to kềnh thúc sâu cái dương vật vào bờ đê của nó, thở khì qua xoang mũi, nguẩy đầu lên không gian… ngay cả cặp mắt thầy trắng bệt nhìn chăm chăm vào mọi thứ, nhưng cũng là khoảng không mờ ảo. Thầy chỉ dằn co thêm được vài phút trước khi một bàn tay mạnh bạo đặt lên miệng thầy đẩy ngược đầu xuống gối. Thầy cắn tay người đó và ngay đó cảm giác đau rát bởi cái tát tay vào mặt; đôi mắt to xanh lơ mới mẻ của thầy bỗng úa trào hàng lệ và thầy sụt sùi nức nở.

Người đó nói thêm:
“Nghe này, thầy Covingtion. Nghe cho thật kỹ đây. Bộ óc mới của thầy có thể có vấn đề chút xíu để hiểu, nhưng hãy cứ lắng nghe đã.”
“Thầy tưởng rằng tôi là Deborah van Arsdale sao. Thầy tưởng rằng tôi chỉ là một cô nữ sinh xinh đẹp cho thầy “chơi” để đổi lấy điểm tốt sao, nhưng tôi thực ra không phải Deborah van Arsdale: Thầy mới là Deborah van Arsdale. Tôi là mụ phù thủy chính cống đây. Tôi sanh ra ở Anatolia cách đây gần 2000 năm và đã sống qua nhiều thế hệ với nhiều quốc gia trên thế giới. Thầy vừa trải qua điều mà chúng tôi thường gọi, bằng một danh từ đổi chác riêng biệt là… a… a… sự “hóa thân của giới tính”. Chuyện này đối với tôi thật quá dễ dàng. Nhưng cho thầy thì có lẽ thầy phải chịu khó đó. Nhưng chẳng lo gì, vì thầy còn thật nhiều thời gian để tìm hiểu.”
Thầy Covintion lần nữa lại dằn co quyết liệt dưới sự không chế của người đó, nhưng vẫn không gặt hái kết quả gì. Cặp mắt ông dường như muốn lộn tròng lên tới đầu vì tức giận mà chẳng biết làm gì hơn là lắng nghe.

Người đó nói tiếp:
“Chừa chút hơi cho ấm bụng đi, thầy ơi! Dằn co nhau làm gì cho tốn sức thầy chỉ là con nhỏ 20 tuổi ngờ nghệch thôi, và không phải là chuyện nào thầy cũng làm được hết. Nhưng ít ra thầy có quyền được gỉai thích. Chúng tôi ai cũng biết thầy, thấy không. Chúng tôi ở đây có nghĩa là Hiệp hội Phụ nữ Tối cao bí mật. Chúng tôi đã quan sát thầy từ lâu rồi. Hơn hai năm qua tôi đã chờ được ngày này để kết án thầy. Tội trạng thầy đã rành rành: một nữ sinh trẻ, nằm ngửa lưng ra cho người thầy kính mến thỏa mãn sinh lý để lấy điểm tốt. Thầy thích lắm chứ gì? Và còn biết bao nạn nhân khác đã bị thầy vùi dập sinh lý.”

Thầy Covingtion lắc đầu, đôi mắt xanh to mới mẻ vẫn còn tròn xoe và rưng rưng hai hàng lệ.
“Gì đó?” người đó nạt, bàn tay thầy ta cúp lại đàng sau mang tai, vờ như kẻ điếc, “Nói to lên, tôi không nghe được. Ồ, thầy chưa biết hả? Nè, hãy cho chính thầy một cơ hội. Thầy có thể ngạc nhiên tốt không chừng.”
Thầy Covingtion gặp chuyện kinh dị bất ngờ quá nên không biết phải ứng xử thế nào, và chỉ có thể thu thập được ít lời từ người đó. Thầy không có quyền chọn lựa nào hết nên chỉ đành biết lắng nghe, và thế là mụ phù thủy lại tiếp tục:
“Từ dữ kiện báo cáo cho biết thầy đã dụ dỗ tổng cộng 1003 người đàn bà từ 1975 đến nay, không tính luôn tôi. Vậy ra là 1004. Thầy đã ngủ chung với đa số họ đã có ít nhất là một lần. Thật không ngờ là thầy đã làm cho 16 người trong số họ phải mang bầu và một phải tự tử sau khi phá thai. Chúng tôi nghĩ rằng hồ sơ của thầy quá nặng đáng phải bị trừng phạt.

Người đó nhìn thầy phán quyết:
“Vậy là vấn đề đã giải quyết: thầy sẽ giữ nguyên là Deborah van Arsdale cho tới khi thầy ngủ với 1004 người đàn ông khác nhau và xem có thích hay không. Chúng tôi còn nghĩ rằng đó là sự trừng trị nhẹ, vì nếu chúng tôi bắt thầy gánh luôn số lần thầy ngủ với 1004 người kia thì có lẽ thầy phải ngủ với đàn ông ít nhất là 7000 hoặc 8000 lần thì mới đủ. So ra thì thầy còn may mắn: thầy chỉ cần ngủ với mỗi người đàn ông một lần thôi. Ờ… dĩ nhiên thầy có thể ngủ với một người đàn ông hơn một lần nếu thầy không ngại và có thể thầy sẽ không ngại thiệt vì tính nết của cô nữ sinh có tên Deborah này, nhưng nó không được tính.

“Rồi, sớm khi thầy đạt được số thu, thì thầy sẽ chuyển lại như cũ nếu thầy vẫn còn muốn làm giáo viên, nhưng nếu lỡ thầy bị mang thai thì thầy phải giữ nguyên làm Deborah van Arsdale mãi mãi cho tới chết. Dĩ nhiên, thầy càng chung chạ càng nhiều, thì càng sớm trở về nguyên hình của vị giáo sư kính mến. Vậy là trắng đen rõ ràng rồi đó, thầy phải cẩn thận từ nay đó. Nhưng đừng lo, thầy còn quá trẻ không có gì vội cả. Nên nhìn một cách khách quan chút.”
Mụ phụ thủy trông hình dạng của thầy ngừng lại để xem xét phản ứng của thầy. Thấy thầy giương to cặp mắt xanh sợ sệt không chớp nhìn thẳng vào mụ, dường như đã hiểu rõ, nên thầy ta nói tiếp:
“Và trong khi thầy thi hành số lượng gánh vác, tôi sẽ thế thầy dạy học và tôi sẽ làm trọn bổn phận. Tốt hơn hết là thầy đừng để tôi thế thầy quá lâu có thể tôi sẽ hủy hoại hình tượng của thầy bằng nhiều cách thức, nên thầy phải ráng sức hơn mới được. Hãy tính toán đi!: nếu ngủ với nhiều người khác nhau cùng một đêm, thì thầy sẽ hoàn thành sớm, chỉ có 3 năm thôi… còn nếu muốn sớm hơn nữa thì thầy phải làm thêm ca vào cuối tuần.
Thầy nữ khoa văn thích địt nhau – Chap 3. Người đó ngừng nói nữa để cho mỗi lời nói của thầy ta ngấm sâu vào trong đầu thầy. Thầy ta không chắc rằng thầy đã sẵn sàng thực thi công việc đó, nhưng cũng vẫn muốn nói cho rõ:
“Và sẵn đây, thực hành luôn với tôi, lúc nãy không tính và thầy vẫn còn phải ngủ đúng số là 1004. Nhưng tôi có thể sẵn lòng giảm bớt cho thầy một lần: chỉ như thầy thấy thích, chúng ta có thể làm ngay, và ngay cả nếu thầy không thích thì tôi có thể biến cho thầy đê mê vì với khả năng của tôi, càng lúc càng khá hơn sẽ làm cho thầy sung sướng… Không cần nói thêm nữa, làm rồi thì thầy mới hiểu.”
“Bây giờ, tôi sẽ lấy tay tôi ra khỏi miệng thầy nếu thầy hứa là sẽ không la hét. Và không được cắn tôi nữa. Thầy hứa không?
Người đó chờ sự phản ứng từ vị giáo viên và thầy gật cái đầu với mái tóc vàng mật xinh đẹp xác nhận. Người đó bèn rút tay về.
Thầy bắt đầu nghẹn ngào, lắp bắp nói: “Ngươi… ngươi… ngươi không thể nào làm vậy được, ” thầy rít lên bằng giọng nữ, “Ngươi… ngươi sẽ không bao giờ được dung thứ đâu!”

“Ồ, vậy sao? Thầy sẽ tố cáo tôi là một con phù thủy sao? Hoặc là một kẻ dụ dỗ học sinh sao? Ngay cả nếu ai mà tin thầy đi nữa, thầy cũng không nên đối xử tệ với bản thân thầy vậy chứ, thầy không thấy hay sao? Và thầy không nghĩ rằng thầy sẽ trở lại làm vị giáo sự văn khoa trong thân thể của Deborah van Arsdale chứ? Thầy sẽ luôn nhớ rằng thầy là ai và là gì (đó là một phần của sự trừng phạt), nhưng chỉ trong vòng 1 hoặc 2 tiếng nữa thì thầy sẽ tuyệt nhiên không còn biết bất cứ thứ gì trong văn học thế kỷ 18 nữa thầy có lẽ đã quên gần hết rồi. Đây, cho phép tôi dẫn chứng: Hãy kể tiểu sử của bài luận ngữ của chính thầy viết xem. Ai cũng biết về ông ta cả mà giờ đây chỉ có thầy mới không biết. Kể đi, kể xem có được chăng!”
Mụ phụ thủy ngồi ngửa ra, xếp tay và chờ đợi. Thầy nhìn lên trần và cố gắng nhớ lại:
“Bài luận ngữ của Covington… hừm m m… là người sáng chế ra phấn dồi em bé? Tại sao ông ta lại có tiểu sử chứ?” thầy tự hỏi, nhìn ngơ ngác với cặp mắt mở to đơn sơ và ngây ngô.

Người đó dè biễu:
“Không phải Covington, thầy à… trong thế kỹ 18 làm gì có Covington biết sáng chế ra phấn dồi. Họ của bác sĩ đó là Boswell, chẳng lẽ thầy cũng không nhớ ra. Thầy xem, thầy đã có bộ óc của Deborah van Arsdale rồi, chứ không riêng gì thân thể. Hãy viết thử đoạn văn đơn giản nhất xem coi thầy viết có đúng chính tả và cú pháp câu văn không. Thầy không viết được nữa rồi. Kể luôn khi ký tên thầy cũng sẽ ký Debbi van Arsdale, với cái hình vẽ mặt cười vòng quanh chữ “I”, bởi vì đó mới chính thực là thầy.”

Thầy nhìn ngơ ngác, thế là người đó phải hỏi lại:
“Thầy có hiểu tôi đang nói gì không?”
Thầy cắn chặt môi dưới và nhướng cặp chân mày lên, buông môi và gật đầu lia lịa, gần như mổ xuống, trả lời bằng giọng bổng, “Hừm, tôi nghĩ tôi hiểu: Tôi là thầy, và thầy là tôi hay là gần như vậy đó.”
“Giỏi lắm, bé ạ! Chỉ vài giờ nữa thôi sự đối thoại của bé sẽ gặp nhiều rắc rối. Và tôi phải thú nhận, thầy! Là tôi rất là sung sướng vì khả năng hiểu biết của tôi bây giờ vượt bực. Thầy thật là tài ba từ địa vị này của thầy tôi sẽ có cơ hội học nhiều thứ. Thầy nữ khoa văn thích địt nhau – Chap 3. Còn thầy thì không cần phải ráng tranh thủ ngủ với nhiều đàn ông, cứ từ từ đi! Tôi dự định rằng thầy sẽ nằm trong địa vị này đây ít nhất là 5 hoặc 6 năm.”
Mụ phụ thủy ngừng lại và mỉm cười gian trá, chờ đợi phản ứng của vị giáo sư.
Khuôn mặt xinh đẹp của vị giáo sư dường như tỏ vẻ lo lắng, và lo rất nhiều. Rồi cảm thấy hơi đau rát: thầy nâng đôi chân thon dài một cách chật vật và cũng đổi đề tài.
“Tôi nghĩ là tôi phải đi vệ sinh, ” thầy nói bằng một giọng nữ nhỏ nhẹ, “nhưng tôi không chắc là biết cách.”
Người kia cười to, “Chắc không, em cưng, ” thầy ta nói. “Phòng vệ sinh thì lúc nào cũng bên đó. Em chỉ cần nhớ là ngồi xuống thì xong cả, và chỉ chùi sạch sẽ khi em tiểu xong. Đừng lo, thầy, thầy sẽ biết làm thế nào mà. Cứ tự nhiên, làm thử thì biết. Nó còn dễ hơn thầy nghĩ. Nhớ là nhìn cho kỹ thầy ở trong kiếng. Nhưng đừng ở đó quá lâu. Phải nhanh lên: chúng ta còn có chuyện quan trọng phải dàn xếp. Tôi cho thầy năm phút (và thầy ta liếc nhìn chiếc Rolex); nếu lâu hơn thế thì sẽ biết tay tôi. Đi đi!

Thầy có thể khóa trái lại nếu thầy cảm thấy tự nhiên hơn.”
Vì sự miễn cưỡng đó mà vị giáo sư phải đứng dậy rời khỏi giường, vội vã đi vào phòng vệ sinh, đôi mông của thầy lắc lư tròn trịa, và cặp ngực trần no nê đổ xồ ra trước đung đưa cùng lúc làm cho thầy thấy là lạ. Chưa tới nửa đường thì thầy dừng lại, e ngại, nhìn xuống và nấc hơi vì một tràng nhựa trắng rỉ rả trôi theo đùi chảy xuống. Đặt một bàn tay nhỏ bé vào giữa hai đùi và chùi đi, thầy bước vào phòng vệ sinh và đóng cửa lại, không khóa.

Một khi đã trong phòng vệ sinh, thầy Covington đi thẳng tới bồn cầu và ngồi ngay ngắn xuống, chỉ vừa khi đứng nhốm dậy vì cảm giác mát lạnh xát vào mông đít. Ngại ngùng, thầy kéo bàn ngồi xuống và ngồi xuống nữa, bóp chắt hai bàn tay vào đầu gối, và đặt đôi bàn chân nhóng lên chỉ chừa hai ngón cái chạm sàn, người hóa thân của thầy nói không sai thầy đã biết cách đi tiểu. Từ nơi đó một tiếng rít sè sè phát ra, và một giòng nước phóng ra giữa hai đùi thầy làm thầy vừa kinh ngạc vừa thích thú.

Thầy cẩn thận lau chùi, nhận rõ rằng cái mềm mại ở nơi đó thật nhạy cảm, rồi đứng lên và tiến về bồn tắm, nhúng ướt một trong những chiếc khăn con bằng nước nóng; và banh nó ra bằng khai ngón tay nhỏ nhắn, khé hở môi chăm chú và cẩn thẩn làm sạch hết chất lạ còn lại bên trong. Thầy cần phải rưới nước và giặt sạch chiếc khăn nhiều lần trước khi tẩy hết đi chất nước kẹo vẫn còn đọng trong mình thầy. Ý nghĩ về chuyện thầy đang làm chợt đánh thức tâm trí của thầy, nhưng thầy đã làm rồi và làm chính xác nữa, không mạnh bạo và không làm xướt da vì móng tay dài. Thầy làm rất khéo léo như là một người phụ nữ!

Sau khi xong xuôi, thầy tới bên chiếc gương đặt ở sau cửa để tự ngắm với cái miệng há hốc không nói nên lời. Thật vậy, Deborah van Arsdale thật là tuyệt vời mà thầy ngắm nàng lần đầu tiên với chiếc quần lót chỉ mới lúc nãy thôi đang ở trước mắt, và khi thầy lại nhìn kỹ hơn trời! Đó là sự thật! Thầy đã thấy sự phản chiếu của thầy nữa! Chẳng cần nghi ngờ gì là thầy và Deborah van Arsdale đều là một.

Vì tò mò, thầy lại đưa tay xuống bẹn cảm giác sự mịn màng của thầy ở nơi đó. Đôi mép đó còn mềm hơn cả những cô gái đã đi qua trong đời thầy: chỉ đơn giản là thầy chưa bao giờ sờ vào vùng nhạy cảm đó bằng chính bàn tay nữ giới cả. Thầy nữ khoa văn thích địt nhau – Chap 3. Thầy còn định khám phá sâu hơn nữa, nhưng chợt nhớ kẻ kia bên ngoài đang chờ thầy quay trở ra, nên thầy tranh thủ làm nốt chuyện tò mò.
Thế là thầy bắt đầu nằm ngửa ra sàn và tự kiểm tra: thầy tra hai ngón tay của một bàn tay vào hai mép thịt, banh mỗi bên ra, cùng lúc khom mình xuống để dang rộng hai chân ra tìm kiếm đôi cánh hoa lan nở ra như trong các phim thực vật, bộc bạch tất cả cái rực rỡ hồng tươi từ bên trong ra ngoài.

Miệng thầy há rộng và đặt tay kia lên gò má; thầy lắc đầu nấc hơi kinh ngạc, rồi nấc hơi nữa khi thầy rút hai ngón tay từ trong đó ra và vội vã đưa lên trên nếm thử ngón trỏ của thầy đã hoen ướt chất nhơn nhớt một cái ngon đặc biệt thầy không thể chối từ. Mặc cho kẻ kia bên ngoài chờ đợi thầy, thầy tự cảm giác thêm nữa ở trong đó, và nhiều lần thầy muốn đạt được khoái cảm.

Kế đó thầy bụm và xoa đều lên vú; chúng hơi to so với bàn tay nhỏ nhắn của thầy. Thầy thật thích thú với sức nặng của chúng và với cái rung rinh mỗi khi bóp chặt cho hai cái núm lắc lư. Thầy định khám phá thêm vài cái khác ở cơ thể mới mẻ nữa nhưng thầy đã nghe kẻ kia bên ngoài tằng hắng cố tình nhắc cho thầy mau trở lại phòng ngủ. Thế là vị giáo viên, gần như thất vọng, cúp ngang sự khám phá kỳ thú và vội vã trở lại phòng ngủ.

Người kia đang nằm chân duỗi trên giường, với bộ y phục của thầy mặc lúc nãy. Người đó mang cặp mắt kiếng của thầy và đang chăm chú đọc sách, ông ta dường như đã biết thầy trở lại nhưng không hề tỏ vẻ như biết. Vị giáo sư đứng đó một lát nhìn người kia chăm chăm với sự giận dữ, nhưng chỉ nói được, “Tôi lạnh quá, ” và người kia ra vẻ không để ý tới, thế là thầy chui vào trong mền, kéo chăn lên khỏi đầu, nằm nghiêng cố tình tránh né chỉ đưa lưng lại và co chân lại run bây bẩy.

Sau nhiều phút đọc sách im lặng, người kia ngồi thẳng dậy, cởi bỏ mắt kiếng và xoay mặt về phía vị giáo viên đã biến thành Deborah.
“Tôi nói, thầy, ” người đó bắt đầu, “đây là bài báo hay do thầy viết. Nó giống như là một bài luận đạt giải vậy. Đúng không? Tôi có nên đọc nó cho thầy? Tôi biết thầy thích nghe xem thầy viết ra sao lắm, ” và người đó liếc qua cái hình thể cuộn tròn trong chăn đang mấp mái nói:
“Tôi lạnh quá, ” vị giáo viên đánh bò cạp, “tôi không muốn nghe bất cứ bài luân nào, và tôi không biết gì về nó cả. Tôi chỉ muốn ấm hơn chút thôi.”
“Ồ, vậy thôi sao?” người kia trả lời, ngáp ngắn. “À, trước đó tôi có muốn nói với thầy vài điều trước khi đá thầy ra ngoài, nhưng nếu thầy muốn ấm thì tôi có thể chờ và chúng ta có thể nói sau. Vậy làm cho thầy ấm trước. Tôi nghĩ tôi cách.”
Người đó nói xong thì cởi bỏ áo, nhưng vị giáo viên, vì nằm trong chăn nên không thấy người đó làm thế.
Và dưới sự kinh ngạc, vị giáo viên co ro cảm giác tấm mền bị tung ra và một bàn tay không phải của thầy trợt vào giữa hai chân thầy từ phía sau và bụm vào bộ phận sinh dục mới của thầy. Toàn thân thầy nẩy lên, và thầy xoay mặt lại qua vai để nhìn người kia chỉ cách mặt thầy vài phân, khỉnh vào mặt thầy.
“Đừng, làm ơn…” thầy chống cự, vùng vẩy để tránh né, nhưng bàn tay kia đang mân mê hai mép đại âm thần của thầy, bụm chặt lại và giữ thầy nằm im. “Không… đừng mà… làm ơn đừng…, ” thầy cố gắng nài nỉ nữa, nhưng chỉ nghe giọng của thầy lại phát lên, “Ô… ô…” là một tiếng rên rỉ ngay khi một ngón tay của người đó đã đi vào gò mu mới của thầy và bắt đầu chậm rãi thăm dò vùng nhạy cảm của thầy mà gần như liền lúc bắt đầu rỉ ướt nữa. “Ooohhh, sướng quá vậy, ” thầy rên, kéo hai gối dang xa cho tới khi chúng chạm vào ngực; thầy không ngừng nẩy mình lên về phía kẻ kia, cho người đó tự tiện: rõ ràng là thầy đã không còn tự chủ được nữa.

Sau một thời gian ngắn, bàn tay đó rút về và thầy cảm thấy người kia nằm tổ cạnh thầy và trợt bộ phận sinh dục trơn lùi to tát vào giữa hai đùi thầy từ phía sau, chưa đâm sâu vội, mà chỉ rà nó chậm rãi dọc theo chiều dài của màng âm hộ và lên trên cái gò nhỏ nhạy cảm, và hơn nữa lên đỉnh súc giác của thầy. Cùng lúc thầy kinh dị khi biết rằng thầy đưa tay nắm lấy dương vật bằng bàn tay nhỏ nhắn để xoa nắn. Vị giáo viên có vẻ thích thú để cảm giác cái dày cộm đang lăm lăm trong tầm tay, cảm giác nó to đến nổi không khép đầu ngón tay lại được.

Vậy, tại sao, thầy lại phải thích thú hoặc thất vọng? Chắc là, thầy đã quá quen thuộc với chiều dài của nó và chu vi đường kính của chính thầy trước đây. À, đúng rồi, thầy còn không ngờ nó lại to hơn thầy nghĩ nên mới kinh ngạc với cái gì thầy đã có. Có thể sẽ đau lắm nếu thứ gì đó quá to và quá cứng lại đâm vào cái quá nhạy cảm, mềm mại mà thầy đang cảm giác lúc này. Thầy thấy hơi sợ…

Lúc này cái căng thẳng với cảm giác mới lạ của người đàn bà và cảm giác cái ghê gớm của người đàn ông đang đấu tranh trong tư tưởng của thầy: giữa khoái lạc và khó hiểu. Thầy quyết định tạm thời lãng quên đi, vì sự việc bây giờ đã đưa đẩy đến lúc không còn có thể vãn hồi.

Comments are closed.