Thầy nữ khoa văn thích địt nhau – Chap 4. Người kia rút dương vật về, ngưng lại mãi mãi thầy cũng không ngờ rằng lần đầu tiên thầy lại nẩy lui lại để đón nhận một cái đâm từ phía sau vào mình thầy, nông mạnh hai nếp thịt thầy ra cho tới khi chúng tạo thành vòng tròn chữ “O” bao quanh lại ống dương cụ, và nhịp nhàng lên xuống vào trong mình thầy cho tới hết chiều sâu bộ hạn hẹp của bộ phận sinh dục nữ thầy, mà có thể nói rằng, sâu hơn mức đó nữa làm cho thầy hốp hơi ngạc nhiên.

Cặp mắt thầy mở to và nấc hơi, một phần hơi ngợ nhưng sung sướng nhiều hơn, một cảm giác tuyệt vời khi được xâm chiếm bởi một người đàn ông với thân đại cụ kinh khủng!
Bây giờ đến sự nội cơ va chạm, làm cho thầy tưởng chừng như hóa dại vì sướng, như chỉ muốn thét to, nhưng rồi đành đổi ý đưa bàn tay lên miệng, ngặm chặt hai hàm vào đỉnh ngón trỏ, cắn riết…
Thầy đã kềm chế lại la thét, nhưng đã không cản được tiếng “Ô!” khi người kia thúc mạnh hết sức vào trong, làm cho thầ thấy hơi buốt.
Khi kẻ kia nghe được tiếng rên đó thì ngừng lại dò xét, “Tôi làm cho em đau à? Em có muốn tôi ngừng không?”

Sự thất vọng liền bao trùm lên khuôn mặt xinh đẹp của thầy, và dưới sự ngạc nhiên của thầy (màkhông phải kẻ kia), người đó nghe một giọng nhỏ nhẹ cất lên nài nỉ, “Ồ, làm ơn đừng ngưng, đừng ngừng, cứ việc đi…”

Kẻ kia, tuy nhiên, ngừng hẳn ngừng và lấy ra, nhưng chỉ để đẩy lăn vị giáo viên xinh đẹp ngửa lưng ra giường. Đùi của thầy bỗng bật xa ra ngay khi kẻ kia tựa thế và đi sâu vào thầy, và đôi chân thầy trong vô thức giương cao cả nửa thước trên không chờ đợi. Thầy đẩy rạp bàn tay nhỏ nhắn, năm ngón dang rộng thành bốn hình chữ “V”, sâu xuống vùng nai bụng mềm mại, ngay vừa trên kinh háng, sao cho vừa đủ sờ vào của kẻ kia, đang rút ra đẩy vào bên trong màng nhầy của âm đạo. Bây giờ, mông của thầy bắt đầu lắc lư cùng lúc thót người lên cao và bắt đầu lắc đầu trái phải, kể cả nén chặt bàn tay lên mồng đóc. Xoay tròn.
Và rồi thầy thét to hơn bao giờ cả toàn thân co rúm lại khi cảm giác cơ bắp đang chuyển dần cơn sướng chạy khắp châu thân.

o O o

Vị giáo viên khả ái nằm ngửa lưng ra đó, đã không còn lạnh, với một vùng hoen ướt ở dưới, một nơi mà có thể biến cho thầy nhiều đêm mất ngủ để phục vụ sinh lý cho đàn ông sau này, nhưng lúc này cái điểm ướt đó thầy không màng tới, cặp mắt nhắm hờ, thầy nằm nghỉ mệt với làn da bóng láng trơn mịn vì mồ hôi rịn ra. Không cần hỏi thì cũng biết thầy đã thỏa mãn lắm rồi! Dã dượi hơn bao giờ hết.

Thật trớ trêu là giây phút huy hoàng đó có lẽ chợt tắt khi mà thầy chợt nhớ về thực chất của thầy là ai và những chuyện sau này thầy phải đương đâu. Ý nghĩ thầm kín lại vụt qua trong óc thầy: “chỉ có thêm 1003 lần nữa thôi với cùng số người đàn ông khác nhau như thế!” và thầy bắt đầu hơi mếu, khi mà cơn dục tình đã trôi qua chỉ còn lại trong thầy một cái tương lai phủ phàng, không kể cả khi nghĩ tới cái cơ hội mang thai nữa. Ồ, làm sao tưởng được lúc này khi trái tim phụ nữ của thầy chợt đông lại nếu biết rằng thầy có thể bị thụ thai rồi! Chỉ tội cho thầy còn chưa biết là chu kỳ rụng trứng của thầy đã tới chưa! Thầy không thể để cơ hội như thế xảy ra nữa, và lần sau chắc sẽ cẩn thận chú đáo hơn.

***

Thầy nữ khoa văn thích địt nhau – Chap 4. Nước mắt của thầy, đương nhiên là vô nghĩa, cho vị giáo viên Covingtion kính mến, dù bị nhốt trong một thân thể kiều diễm và bị điều khiển bởi một cô nữ sinh 20 tuổi, và dù mất hết tất cả trí thông minh đi nữa, thì vẫn có tâm hôn của người đàn ông ở bên trong, không bao giờ được hoàn toàn che phủ, gần như để chịu đựng những cú thúc mạnh xuống mặt đất (ít nhất là thêm 1003 lần nữa), của sự giao hợp với kẻ kia chỉ được tính một lần. Không cần biết rằng thầy đã bị biến thành người con gái dốt nát: thầy có thể không bao giờ quên những gì đã trải qua và sẽ nhắc nhỡ điều đó nhiều lần trong những ngày sắp tới, đặc biệt là sau mỗi sự ràng buộc được thi hành.
Và đó là cái nghệ thuật của sự trừng phạt: vị giáo viên sẽ hoàn toàn bị nhốt trong cơ thể của đàn bà và không thể cưỡng cầu duy chỉ để chấp hành và thỏa mãn, và giữa thời điểm sung sướng đó còn có những cái không hay cho lắm, những cái bất tiện (mà thầy sẽ được trong vòng năm ngày, khi mà phải chịu đựng tình huống bất thường của tâm sinh lý, khi mà triệu chứng hành kinh đau bụng lại kéo đến), cái quan trọng nhất của tâm linh thầy vẫn là đàn ông, vì thế sớm sau thì thầy sẽ nhớ cái “đàn ông” đó hơn cả cái đàn bà phải chịu sự hành hạ sinh lý để thỏa mãn cho mọi người. Hoặc có khi thầy lại phải mang bầu mãi mãi biến thành Deborah.

Sự căng thẳng giữa cái mới cái thỏa mãn tuyệt vời không thể tả và mặt trái của nó là sự chịu đựng đớn đau của tinh thần sẽ thường xuyên đưa thầy vào con đường đau khổ cũng như lúc này đã mang cho thầy hai hàng khổ lệ, chỉ vì đã là một người thụ động cho sự thỏa mãn dục vọng của đàn ông, mặc dù cái thân thể đàn bà của ông lại cứ thúc dục ông hãy yêu thích nó đi. Và, càng tệ hơn, không cần biết rằng thầy bị hạ thấp nhân phẩm và bị trêu ghẹo bởi bọn đàn ông dâm đễu, thầy sẽ sớm phát hiện rằng, lần tới đây thầy sẽ còn tệ hơn nhiều.

“Tới giờ phải dậy và đi rồi, thầy, ” người đó nói, “đã hơn 11 giờ đêm và những người đẹp chắc cũng không còn đi ra đường một mình trong đêm vắng nữa. Theo tự nhiên, tôi không thể bị trông thấy khi đưa em trở về phòng trọ. Tôi thấy rằng thầy chỉ đưa tôi có ít tiền và tôi cũng chỉ đưa thầy ngần đó, thế là thầy không thể đi taxi thầy sẽ phải tự đi bộ về nhà và nhớ… cẩn thận.”
“Vậy hãy nhặt quần áo lên đừng quên, áo quần của thầy và giày để ở phòng khách, và thầy sẽ tìm thấy quần lót ở góc phòng bên kia, ” người đó ra điệu bộ với lưng bàn tay hướng tới thầy, “Và thầy nên tự lau chùi cho sạch sẻ hơn nếu không thì thầy phải mang thân thể hôi hám trở về nhà. Được rồi, trễ lắm, và tôi cần phải giải quyết luôn phần tôi. Lẹ lên, thầy yêu mến!”
Vị giáo viên xinh đẹp khốn khổ lại từ từ ngồi lên giường và quấn mền vòng quanh thân thể bó sát. Vói một tay nắm lấy tấm ra trải giường quấn ngang ngực, thầy ngước cằm cao lên không trung như một người đàn bà đang làm dáng, và liếc nhìn qua sống mũi vào kẻ kia.
“Ngươi nói ý gì, rời khỏi đây?” thầy nói lớn với vẻ chống đối. Tôi đang sống ở đây mà!”
Người kia đáp ra vẻ chế giễu:
“Sai nữa rồi thầy! Tôi mới sống ở đây. Thầy sống ở trong phòng trọ số 1127, mà thầy đang ở chung với một cô gái tên là Tae Woon Kim người gốc Đại hàn và một cô gái khác từ Malawi tên là Celeste. Chìa khóa phòng ở trong bóp của thầy đó. Đây, tôi đã mang nó đến cho thầy, ” thầy ta nói, khi đưa cho thầy cái bóp da xanh đậm nhỏ.
Thầy Covington nhận lấy bóp chỉ để lục lạo những thứ linh tinh trong đó. Thầy nữ khoa văn thích địt nhau – Chap 4. Thầy cần cả hai tay mới mở được bóp, nhưng khi thầy nghiêng qua, mái tóc vàng mật phủ qua trước mặt và thầy không thể thấy được, thế bằng một tay thầy vuốt ngược tóc qua và cùng động tác nâng cánh tay nhẹ nhàng lên thật yểu điệu, làm cho tấm ra giường rơi xuống, đưa bộ vú nẩy nở của thầy ra. Thẹn thùa thêm một lần nữa, thầy làm rớt bóp. Thầy vội vã đưa hai tay xuống thì mới kéo tấm ra lên quấn ngang lại, và cũng vì làm rớt thế mà mới khám phá ra bộ ngực thầy có nét đẹp đẽ như vậy. Thế là thầy đã học được một bài học quan trọng: vú không chỉ dành riêng cho nuôi nấng em bé mà còn nhiều chuyện khác.

Như kẻ kia đã từng nói, thầy là người học mau mắn.
Cả hai cuối cùng cũng thảnh thơi, thầy lại nhặt lên cái bóp, bấm nút mở ra và bắt đầu thích thú mở vội xem cái gì có ở bên trong, kéo ra hết món này tới món kia và đưa lên mặt ngắm nhìn kỹ lưỡng một thỏi son môi, một cây lược nhỏ, một cái máy tính, một sấp áo mưa, một cái chai chùi bóng móng tay, một cái chìa khóa cửa phòng số 1127. Rồi bàn tay thầy lại móc ra nhiều thứ băng lót cho đàn bà được gói khéo léo trong bọc nylon: thầy ngắm nhìn với vẻ thắc mắc, há to cái miệng xinh ra và định hỏi kẻ kia là những cái này dùng làm gì, nhưng kẻ kia đã xen vào để trả lời câu hỏi đó:
“Chúng là băng vệ sinh đó thầy, loại này giành cho phụ nữ ngày nay. Bỏ trở vào đi tuần sau thì thầy mới cần.”
“À, sẵn đây, thầy sẽ phát hiện rằng Debbi van Arsdale gặp trở ngại mỗi khi đếm số quá hơn 10 (bất cứ gì mà nhiều hơn 10 ngón tay của nàng) cho nên thầy phải nghỉ vài ngày để cho chắc chắn hơn khỏi phải dính bầu: nó có thể là ngày mai hoặc hai tuần nữa tính từ bây giờ, tôi không còn nhớ nữa. Nói chung, nó có thể đến bất cứ lúc nào trong tháng; nếu thầy không thể hiểu công dụng những cái băng vệ sinh này khi thầy cần chúng, thì bạn cùng phòng trọ với thầy sẽ vui lòng để chỉ bảo cho thầy, tôi tin là thế.”

Thầy bị chết điếng với ý nghĩ là thầy sẽ bắt đầu hành kinh sớm trong tương lai; tay chân rụng rợi, thầy làm rớt mấy cái băng vệ sinh vào trong bóp cứ như chúng làm phỏng tay thầy, và tiếp tục tìm kiếm món khác trong bóp trong lúc kẻ kia vẫn tiếp tục:
“À, bằng lái xe của thầy để bên ngăn ngoài, nhưng dĩ nhiên, thầy không có xe. Thầy biết đó, thầy không có thứ gì cả ngoài sắc đẹp ở trên người. À, thầy tìm ra cuốn sổ ký check hả, để coi.”
Thầy đã mở nó ra và tìm cách hiểu biết với khuôn mặt ngu ngơ như là thầy chưa bao giờ tìm thấy một dọc những con số dài ngoằn thế kia.

“5 con số ghi trên đó là không đúng, đừng có mừng vội… không phải 100 ngàn đâu”
Thật ra, thầy không có mừng gì cả, kể cả không hiểu mục đích của cùi check này dùng làm gì. Ngoài ra, vấn đề tiền bạc hầu như đã bốc hơi ở trong bộ óc trống rỗng của thầy rồi, số tiền mà thầy dành dụm trước kia coi như bây giờ thầy không hề nghĩ tới nữa.

Kẻ kia lại tiếp tục:
“Sau khi thầy đi ra ngoài ăn trưa, tôi sẽ lấy chuyển hết tiền của thầy qua ngân hàng của tôi. Và tiền còn lại trong nhà băng của thầy sẽ là $300, có lẽ còn ít hơn: Tôi có thể viết cho vài chi phiếu và bỏ trống số tiền. Tôi hy vọng rằng thầy biết cách cân bằng chi phiếu nếu không thì sẽ bị phạt. Thầy có thể gọi nhà băng buổi sáng để xem còn lại bao nhiêu. Tôi khuyên thầy: đó là tất cả số tiền thầy có ngoài vài bộ quần áo và đồ trang điểm…”

“Và đến ngày thứ Hai hoặc thứ Ba thầy sẽ nhận được lá thư bảo đảm từ trường báo cho biết là tiền học phí của thầy còn chưa đóng và đó là lần cảnh cáo thứ ba cũng là lần cuối, lá thư sẽ lấy làm tiếc báo cho thầy hay là thầy bị đuổi khỏi trường đại học, và thầy sẽ phải trả lại chìa khóa và dọn đi các thứ trong phòng trọ trong vòng 1 tuần. Đừng mong lấy lại tiền bảo hộ luôn. Tôi đã để cái bàn ủi ở trong tủ quần áo tuần rồi, và cũ lắm rồi, nên nghĩ rằng thầy phải bỏ tiền ra mua cái mới…”
Thầy rõ ràng đã hiểu hết hoàn cảnh đó nên tỏ vẻ buồn bả trên khuôn mặt xinh xinh. Thầy xen vào lời nói thao thao của kẻ kia:
“Nh… nhu… nhưng tôi phải làm sao đây? Tôi sống ở đâu? Làm sao tôi có tiền để sống?

Kẻ kia cười khi và đáp:
“Nè, thầy, chuyện đó không phải là của tôi. Ngay cả đứa con gái nào không có óc cũng có thể tìm cách sinh nhai, nói là người đẹp như thầy, bộ thầy không biết dùng lợi điểm đó của mình sao.”
Thầy nữ khoa văn thích địt nhau – Chap 4. Sự khó hiểu đã thay thế sự sợ sệt trên khuôn mặt nhỏ bé của thầy: thầy thực sự không biết phải làm công việc gì mà kẻ kia đang nói tới.
“Tôi… tôi… không biết thầy đang nói ý gì, ” thầy nói chậm rãi, nhíu mày và đặt ngón trỏ lên gò má ngây ngô, “trừ phi thầy muốn bảo tôi làm gái nhảy hoặc thứ gì đó…

Im lặng một lát thầy nói:
“Mà ông có nghĩ tôi đủ đẹp để làm một cô gái nhảy không?”
Kẻ kia gần như phát cười. “Dĩ nhiên, thầy đẹp lắm, nhưng gái nhảy ngoài cái đẹp ra thì cần có kỹ thuật, còn thầy thì chẳng biết đách gì thầy còn không biết các bước căn bản nữa. Tôi nghĩ là sàn nhảy không phải là nơi thích hợp cho thầy, thầy thân mến. Hãy nghĩ làm chuyện khác thực tế hơn đi!”

Thầy nghĩ trong giây lát, rồi cặp mắt to mở lớn ra. Thầy lấy hơi và thẹn thùng cảm nhận ra kẻ kia muốn đề nghị thầy làm gì. Thầy cảm thấy như muốn tán vào mặt kẻ kia, nhưng thầy không dám.
“Không!” Thầy rít lên, tức giận, “Tôi biết ông đang nghĩ gì. Tôi sẽ không bao giờ làm chuyện đó. Tôi thà chết!”

“Thì đứa nào lúc đầu không nói vậy, nhưng rồi đứa nào cũng làm hết, tất cả chỉ vì tiền thôi. Thầy dư sức để làm gái đứng đường bạn phòng trọ với thầy là cô Kim, cũng kiếm tiền bằng cách này, vài đêm một tháng, cô ta cũng có quen với một số chi nhánh có thể chỉ bảo cho thầy vào làm. Gotham dịch vụ ăn chơi có thể là một nơi thích hợp cho thầy bắt đầu, nhưng họ bắt thầy phải đi khám tổng quát trước khi thu nhận. Bởi vì họ muốn gái của họ phải sạch sẽ.”

Kẻ kia ngưng lại một lúc cho thầy tưởng tượng ra chính thầy đang nằm trong phòng khám tổng quát, chân đưa cao, quẩy quẩy khi một ống thủy tinh đâm vào giữa…
Thầy còn đang mơ màng thì kẻ kia đánh tĩnh thầy trở lại:
“Thầy sẽ có cơ hội đến những phòng khách sạn 5 sao ở Manhattan. Thầy sẽ gặp rất nhiều đàn ông có máu mặt nữa. Và thầy sẽ có thể sẽ có nhiều đồ trang sức và áo choàng lông được tặng nếu thầy có thể phát huy hết khả năng của một cô gái gọi hạng sang. Có khi thầy lại may mắn gặp người tốt nhận lấy thầy làm chồng. Những thứ như thế đều có thể xảy ra. Dĩ nhiên, là lời cầu hôn sẽ không tốt cho tương lai sau này của thầy, khi người chồng thầy sẽ biết ra chân tướng…”
“Tôi không muốn bị quăng ra đường, ông có nghĩ tôi thế không?” thầy chen vào, nhíu mày ra vẻ chú tâm, ngón tay lại đặt lên gò má ngô nghê, hé môi và ngước mặt lên trần để cân đo lời đề nghị của kẻ kia. “Có phải là tôi sẽ được ở khách sạn tốt nhất không? Và có người thực sự tặng tôi áo choàng không?” và cặp mắt xanh lơ của thầy lại tròn xoe và nháy mắt, “Ông chắc không?”
“Bảo đảm với thầy!, người có sắc đẹp như thầy thực sự có khả năng đó. Chỉ cần thầy làm hài lòng khách hàng, đừng chích choác, đừng! trong bất cứ hoàn cảnh nào mà bị dính thai và thầy sẽ chắc chắn trở lại đây làm lại người thầy giáo kính mến trong vòng ít hơn ba năm, còn nếu muốn nhanh hơn nữa thì tới đây, đáp ứng sinh lý cho tôi. Lẹ lên: trễ rồi!”

Gật đầu đồng ý, thầy lại đứng lên khỏi giường, một tay giữ lấy ngực để khỏ bị rớt tấm ra và đi nhanh về phòng tắm. Sau đó vẫn với tấm ra quấng ngang mình, thầy đi vào thay quần áo và trở ra phòng ngủ.

Kẻ kia, trong bộ áo ngủ của thầy nữa, đã chờ sẵn trên giường với vẻ mặt hớn hở và đôi tay chắp sau đầu, quan sát trong khi thầy mặc vào quần lót và kéo cao lên, đưa ra cái vòng nai láng bóng bằng vải sa-tanh ngay giữa kinh háng. Thầy nữ khoa văn thích địt nhau – Chap 4. Thầy khéo léo chệch đi cho vừa vặn và thắt lại áo ngực và mặc luôn vào các thứ khác. Ngồi trên cạnh bàn và dang mỗi chân ra, ngón cái cao lên, thầy thuần thục kéo cao đôi với nylon, rồi đứng lên chỉnh lại dây kéo, xoay đầu qua vai, bên đây rồi bên kia, sao cho có thể thấy phía sau đã cài lại. Kế đó thầy mặc áo vào, cẩn thận vuốt cho ngay ngắn bộ áo lụa màu vàng cổ tay xòe, và buột lại dây đai màu xanh đậm vòng quanh cái eo nhỏ nhắn.

Ngay lúc thầy mang giày vào thì thầy mới biết tại sao Deborah van Arsdale lại mang chân đất lúc tới văn phòng: Ông ta biết rằng thầy sẽ không thể mang giày cao gót đi trở lại phòng trọ với quảng đường xa thế kia.

Bây giờ đã hoàn toàn thay xong, thầy hất máy tóc thề theo thói quen làm thầy hơi ngạc nhiên với điệu bộ tự nhiên đó và rồi cẩn thận mang bóp vào phòng tắm và vài phút sau trở ra với mái tóc được chải bới gọn gẽ và quần áo chỉnh tề, nhưng thầy đã rửa sạch hết nét son phấn. Không có son phấn thì lại càng đẹp hơn với khuôn mặt xinh tươi tự nhiên của thầy.

Thầy bước tới giường và ngại ngùng giây lát. Chớp mắt khêu gợi lần đầu tiên, rồi cúi đầu hỏi khẽ:
“Bộ mình tính làm ở đây sao? Có một phòng trống phía sau dành cho người ở. Em muốn xin thầy cho em ở lại. Em biết hút bụi, lau chùi; em có thể nấu đồ ăn sáng, và biết nấu mì tôm cua, nguyện làm con sen của ông, ông nghĩ sao?”
Lần đầu tiên kẻ kia đưa mắt nhìn ngạc nhiên, điều này đã đi xa hơn dự định. Vuốt cằm, ông ta ngẫm nghĩ về lời đề nghị của vị giáo viên hóa thân, rồi đáp:
“Ý kiến hay lắm, thầy, chỉ có đều là món mì tôm cua thôi. Nhưng thầy phải làm công việc nội trợ và giặt giũ, ủi đồ nữa. Và không có tiền lương gì cho đó cả và thầy phải, với bất cứ khi nào tôi muốn thầy, thầy đã biết mùi vị của tôi rồi đó, thì thầy phải hồi đáp. Nhưng thầy nên nhớ là những lần ngủ với tôi như thế sẽ không được tính vào số lần kia. Và thầy vẫn phải làm việc đều đặn mỗi đêm, nhưng thế tôi lại không muốn xài chung thầy với người khác. Ngoài ra làm thế thì thầy phải mất nhiều thời gian để hoàn thành công tác, nhưng nếu thầy không ngại bị trễ nãi thì OK. Nói chung, cũng có điều có lợi… cho tôi.”

Thầy nâng mặt lên, với vẻ mặt có chút hy vọng. Kẻ kia tiếp tục:
“Nhưng sẵn đây, thầy không thể ở đây tối nay thầy phải trở về phòng trọ đồ đạc của thầy đã ở đó và tôi sẽ nghĩ về chuyện đó đã. Nhưng không hứa. Đừng gọi phone tôi.Tôi sẽ gọi cho thầy.”
Thầy sụ mặt xuống lần nữa, gật đầu ngờ nghệch và không dám phản đối, chỉ nói:
“Được rồi, tôi đã sẵn sàng. Tôi có thể mặc áo choàng của tôi rồi chứ?” và thầy nhặt lấy cái bóp da xanh từ giường lên.

Kẻ kia đứng lên và đưa thầy ra tận cửa trước. Lấy ra cái áo khoác đen từ tủ áo, người kia giúp thầy mặc vào. Thầy cài lại nút áo, ngay cả không để ý tới nút áo cài từ hướng khác. Nước mắt lại lưng tròng trong đôi mắt xanh ngơ ngác.
Kẻ kia mở cửa cho thầy, đưa bóp, mà vừa rồi thầy ta cầm hộ cho thầy mặc áo, và kiên nhẫn chờ cho thầy rời khỏi.

Thầy còn ngần ngừ thêm một phút. “Vậy thì tạm biệt, ” thầy cuối cùng cũng thốt ra lời, bắt đầu thúc thít, và quay gót bước xuống hành lang, khua gót trên nền với cái bóp xanh đậm nhỏ quàng qua vai đánh tung vào mông mỗi khi bước.
Kẻ kia chờ cho tới khi thầy mất dạng, rồi ông ta đóng cửa lại và hướng vào phòng để lấy ly Brandy cạn hết. Hình ảnh trần truồng của cô Phipps với cái cái lá đa hiện ra trước mặt ông ta nữa và ông ta mỉm cười. Có lẽ ông ta sẽ mời cô Phipps đi ăn trưa ngày thứ Sáu cũng nên: Những ngày thứ Sáu qua dường như quá rãnh rồi với ông rồi.

***

Thầy nữ khoa văn thích địt nhau – Chap 4. Trong khi ông ta rút vào phòng đọc sách tưởng tượng đến cái bảo vật trời ban của cô Phipps và mở máy computer lên để trả lời emails và nhấp ly Armagnac 57 thì Debbi van Arsdale ở bên ngoài, trên con đường dọc theo mé sông, lạnh giá với chiếc áo choàng bó sát lên tới cổ cản đi cơn gió tháng Giêng thổi từ sông qua, lững thững bước. Quẹo ngang góc đường 112, nàng bắt đầu bước chậm lên đồi với đôi giày đế thấp, hướng về căn phòng trọ và hướng về cuộc đời mới của nàng.

Cuộc đời mới! Một mặt, nàng sợ cái khó khăn trước mắt, nhưng mặt khác nàng lại nghĩ về khi gió đông chợt thổi qua làm tung lên cái áo đưa ra đôi chân thon dài chiếc áo choàng đắt tiền mà nàng sẽ được nhiều kẻ đàn ông tặng. Debbi van Arsdale ôm chặt lấy thân người qua chiếc áo choàng, rồi dừng lại nghĩ về cuộc đời bi đát sau này của nàng…

“Trời ơi!” nàng nghĩ, đứng trân như hòn đá, “1003 lần!” nàng còn không tưởng nổi làm sao mà có thể làm được. Nhưng nghĩ sao đó nàng cố xua tan đi sự lo lắng. Nàng sẽ bắt đầu nghĩ chuyện đầu tiên cho sáng mai và nàng lũi thũi lết lên đồi, ánh sáng của thành phố hắt hiu xuyên qua rèm mờ của đôi hàng lệ tủi thân…

Hết

Comments are closed.